Ngày 09/08/2020

BẢO LÃNH NỢ

Câu gốc: 

“Người nào bảo lãnh cho người ngoại, ắt bị hại; Nhưng ai ghét cuộc bảo lãnh, bèn được bình an vô sự” (Châm Ngôn 11:15).

 

Châm Ngôn 6:1-5

*******

“1 Hỡi con, nếu con có bảo lãnh cho kẻ lân cận mình,

Nếu con giao tay mình vì người ngoại,

2 Thì con đã bị lời miệng mình trói buộc,

Mắc phải lời của miệng con.

3 Hỡi con, bởi vì con đã sa vào tay kẻ lân cận con,

Hãy làm điều nầy và giải cứu mình con:

Hãy đi hạ mình xuống, nài xin người lân cận con;

4 Chớ để cho hai mắt con ngủ,

Hoặc mí mắt con chợp lại;

5 Hãy giải cứu mình khỏi người như con hoàng dương thoát khỏi tay thợ săn,

Như con chim thoát khỏi tay kẻ đánh rập.”

 

Câu hỏi suy ngẫm

Vua Sa-lô-môn dạy con cái ông về việc bảo lãnh các khoản nợ ra sao? Con phải giải quyết thế nào để thoát khỏi bẫy nợ nần? Bạn suy nghĩ thế nào về việc bảo lãnh nợ?

 

Vua Sa-lô-môn dạy con cái ông phải hết sức cẩn thận khi bảo lãnh nợ. Ông dạy con phải có trách nhiệm khi bảo lãnh nợ cho người khác dù chỉ qua lời nói (câu 2). Khi con bảo lãnh nợ cho một người, con không những mắc nợ người chủ nợ mà còn mắc nợ với người con đã bảo lãnh. Cụm từ “kẻ lân cận” trong câu 1 và câu 3 chỉ là một người, điều này cho thấy người mà con đã từng bảo lãnh có thể đối xử với con như con đang mắc nợ họ. Người lân cận này có thể không những không biết ơn con, mà còn xem con như người xa lạ, hay tệ hơn nữa là họ giao con cho chủ nợ. Khi đó con đã thật sự “sa vào tay kẻ lân cận con” (câu 3).

 

Để thoát khỏi bẫy nợ nần, con phải làm hai điều. Thứ nhất, con phải “hạ mình xuống, nài xin” người mà con đã từng bảo lãnh nợ, để họ hợp tác với con cùng giải quyết nợ nần. Thứ hai, con phải tự giải thoát càng nhanh càng tốt. Cụm từ “chớ để cho hai mắt con ngủ, hoặc mi mắt con chớp lại” nói đến vấn đề khẩn cấp cần giải quyết. Trong hoàn cảnh này, con là người bảo lãnh nợ chẳng khác nào người bị mắc bẫy, như hoàng dương rơi vào tay thợ săn, hay con chim vướng vào bẫy của người đánh bẫy (câu 5).

 

Đức Chúa Trời là Đấng Công Chính và Yêu thương. Chúa dạy chúng ta sống yêu thương anh chị em mình, bày tỏ qua những hành động cụ thể như khi anh chị em nghèo khổ, mình cho mượn đừng lấy lời, hay “Nếu ngươi cầm áo xống của kẻ lân cận mình làm của tin, thì phải trả cho họ trước khi mặt trời lặn” để anh chị em mình có áo mặc ấm qua đêm (xem Xuất Ê-díp-tô Ký 22:21-27). Nhưng Chúa cũng dạy chúng ta sống công chính, khôn ngoan. Chúng ta phải có trách nhiệm về những điều mình làm, đặc biệt trong vấn đề tài chính. Chúng ta không nên vướng vào những cam kết qua lời nói hay trên khía cạnh pháp lý để bảo lãnh nợ cho người khác khi chúng ta không hiểu biết, đánh giá đúng và không lường hết những hậu quả có thể xảy ra. Đừng để người ngoài lạm dụng tình yêu của chúng ta, để rồi gài bẫy kéo chúng ta vướng vào nợ nần hay tội ác. Bên cạnh đó, nếu chúng ta được anh chị em mình bảo lãnh nợ nần, thì chúng ta phải biết tạ ơn Chúa và biết ơn anh chị em mình. Chúng ta phải có trách nhiệm hoàn trả nợ hay thực hiện cam kết với anh chị em mình một cách phân minh. Cầu xin Chúa cho chúng ta sống yêu thương và công chính với mọi người như Lời Chúa dạy.

 

Bạn đã thể hiện nếp sống công chính và yêu thương với mọi người ra sao?

 

Kính lạy Chúa, con tạ ơn Chúa về mọi điều Chúa đã ban cho con. Xin Chúa giúp con sống yêu thương và công chính với mọi người. Xin giúp con có sự khôn ngoan tránh xa những cạm bẫy của kẻ ác.

*******

* Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Thi Thiên 119:121-176.

 

 

 


 

Thành Viên

Statistics

Số lần xem các bài viết
1168633

Ai đang online?

Đang có 12 khách và không thành viên đang online