Ngày 13/07/2019

Kinh Thánh: Ê-xơ-tê 8:3-14

Câu gốc:  “Vậy, hai ngươi cũng hãy nhân danh vua mà viết về dân Giu-đa điều gì vừa ý hai ngươi, rồi lấy chiếc nhẫn của vua mà ấn dấu. Vì một tờ chiếu chỉ nào viết nhân danh vua và ấn dấu với chiếc nhẫn của vua không thể bãi được” (câu 8).

 

Ê-xơ-tê 8:3-14:  “3 Bà Ê-xơ-tê lại còn nói trước mặt vua, và phục xuống dưới chân người mà khóc lóc, cầu xin vua diệt mưu ác mà Ha-man, người A-gát, đã toan ý hại dân Giu-đa. 4 Vua đưa cây phủ việt vàng ra cho bà Ê-xơ-tê. Đoạn, bà chỗi dậy và đứng trước mặt vua, 5 mà rằng: Nếu vừa ý vua, nếu tôi được ơn trước mặt vua, nếu vua lấy việc làm tiện ích, và tôi được đẹp mắt vua, thì xin vua hãy hạ chiếu đặng bãi các thơ mưu mẹo của Ha-man, con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gát, viết đặng truyền giết những dân Giu-đa ở trong các tỉnh của vua. 6 Vì nỡ nào tôi thấy được tai nạn xảy đến cho dân tộc tôi, và lòng nào nỡ xem được sự hủy diệt dòng dõi tôi? 7 Vua A-suê-ru nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê và Mạc-đô-chê, người Giu-đa, rằng: Nầy ta đã ban cho bà Ê-xơ-tê nhà của Ha-man, còn hắn, người ta đã xử treo mộc hình, bởi vì hắn đã tra tay ra làm hại người Giu-đa. 8 Vậy, hai ngươi cũng hãy nhân danh vua mà viết về dân Giu-đa điều gì vừa ý hai ngươi, rồi lấy chiếc nhẫn của vua mà ấn dấu. Vì một tờ chiếu chỉ nào viết nhân danh vua và ấn dấu với chiếc nhẫn của vua không thể bãi được.

9 Bấy giờ, nhằm tháng ba, là tháng Si-van, ngày hai mươi ba; những thầy thơ ký được gọi vào, họ y theo mọi điều Mạc-đô-chê dạy biểu mà viết cho dân Giu-đa, các quan trấn thủ, các quan cai quản và những đầu trưởng của các tỉnh, từ Ấn-độ cho đến Ê-thi-ô-bi, tức một trăm hai mươi bảy tỉnh, viết tỉnh nào dùng chữ nấy, cho dân tộc nào theo thổ âm nấy, và cho dân Giu-đa, thì theo chữ và tiếng của họ. 10 Mạc-đô-chê viết nhân danh vua A-suê-ru và ấn dấu bằng chiếc nhẫn vua; rồi sai lính trạm đem thơ đi cỡi ngựa hăng và ngựa nòi, bởi ngựa để giống sanh ra. 11 - 12 Chiếu chỉ ấy tỏ rằng vua ban phép cho dân Giu-đa ở trong các tỉnh các thành của nước A-suê-ru hiệp lại nội trong một ngày, là ngày mười ba tháng mười hai tức tháng A-đa, đặng binh vực sanh mạng mình, tuyệt diệt, đánh giết, và làm cho hư mất quyền năng của dân cừu địch toan hãm hiếp mình, vợ và con cái mình, cùng cho phép đoạt lấy tài sản của chúng nó.

13 Để cho chiếu chỉ được công bố trong mỗi tỉnh, một tờ sao lục chiếu đem rao cho các dân tộc biết, hầu cho người Giu-đa sẵn sàng về ngày đó, mà trả thù các cừu địch mình. 14 Vậy những lính trạm cỡi ngựa hăng và ngựa nòi, vâng mạng vua thúc giục lật đật đi. Đoạn chiếu chỉ ấy được truyền ra trong kinh đô Su-sơ.”

Câu hỏi suy ngẫm: Vì sao chiếu chỉ của ông Ha-man đã soạn thảo ra trước kia không thể bãi bỏ? Vua A-suê-ru đã làm gì để có thể bảo vệ sự an toàn cho dân Giu-đa? Chúng ta được nhắc nhở điều gì khi phạm sai lầm?

 Mặc dù ông Ha-man đã bị Vua A-suê-ru xử tử, nhưng sắc lệnh ông nhân danh vua ban ra trước kia vẫn còn hiệu lực. Vì theo luật pháp thời bấy giờ, họ đề cao sự anh minh của nhà vua nên lệnh vua ban ra được coi là không thể sai lầm (Ê-xơ-tê 1:19). Chính vì thế mà Vua A-suê-ru không thể nào thu hồi hay hủy bỏ sắc lệnh của mình một cách hợp pháp được. Thế nhưng, vua có quyền ban hành một chiếu chỉ mới có lợi cho người Giu-đa hơn. Chiếu chỉ này nhằm khắc phục những hậu quả tai hại của chiếu chỉ trước do mưu đồ hãm hại người Giu-đa của ông Ha-man, trong đó Vua A-suê-ru là người ban chiếu chỉ mà không hề hay biết (Ê-xơ-tê 3:10). Vua giao cho Hoàng hậu Ê-xơ-tê và ông Mạc-đô-chê toàn quyền làm việc này. Họ đã triệu tập các thư ký của vua để soạn thảo ra một sắc lệnh mới, với nội dung là trong ngày mười ba tháng A-đa, nếu có ai xâm phạm đến tính mạng của người dân Giu-đa trong các tỉnh thành, thì họ có quyền tự vệ và giết những người đó, cũng như có quyền chiếm đoạt tài sản của những người đã mưu hại họ. Sắc lệnh này lập tức được dịch ra các thứ tiếng theo tiếng của các dân tộc khác nhau, nhanh chóng ban bố rộng rãi khắp nước, đem tin vui đến cho toàn dân Do Thái.

Dẫu Vua A-suê-ru không chủ mưu tuyệt diệt dân Giu-đa, nhưng do sự nhu nhược và cả tin mà ông đã suýt gây ra họa lớn cho dân Chúa. Nhưng điều đáng khen là khi nhìn biết sai lầm, vua liền khắc phục hậu quả. Đây cũng là điều nhắc nhở mỗi chúng ta. Trong đời sống hằng ngày, đôi khi vì sự thiếu cân nhắc mà chúng ta đã có những hành động, lời nói gây tổn hại đến những người chung quanh mình bằng nhiều cách khác nhau. Khi biết mình dù vô tình hay cố ý đã làm tổn thương người khác, thì hãy bày tỏ thiện chí khắc phục sai lầm. Hãy cầu xin Chúa tha thứ cho những vi phạm, cũng như mạnh dạn bày tỏ lòng hối lỗi của mình với người bị tổn thương,cũng như khắc phục những tổn hại mình đã gây ra cho họ. Điều này thật ra không dễ, vì nó chạm đến cái tôi trong mỗi chúng ta. Nhưng đó lại là điều mà Chúa muốn mỗi chúng ta hành động khi chúng ta phạm sai lầm với người khác. Hãy bước qua rào cản của cái tôi và khắc phục sai lầm của mình như Vua A-suê-ru đã làm.

Ai là người mà bạn muốn nói lời xin lỗi vì đã làm tổn thương họ?

Lạy Chúa, xin Chúa tha tội cho con vì nhiều khi con làm tổn thương đến những người chung quanh con. Xin Chúa cũng giúp con mạnh dạn nói lời xin lỗi, và khắc phục những sai phạm của mình.

*******

* Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Phi-líp 1.


GHI CHÚ:

Trang Blog BHKTHN hỗ trợ cho quý vị có điện thoại với những phiên bản cũ - không cài được ứng dụng vào máy và dành cho đọc giả có nhu cầu chuẩn bị bài trước để hướng dẫn - chia sẻ trong giờ tỉnh nguyện chung. Blog sẽ mặc định hiển thị trước 7 ngày để tiện việc tra cứu. Blog có thể tìm kiếm những bài cũ theo chủ đề, từ khóa,.. vui lòng sử dụng chức năng tìm kiếm. Xin cảm ơn!

Thành Viên

Statistics

Số lần xem các bài viết
822644

Ai đang online?

Đang có 27 khách và không thành viên đang online